Bà lão ăn mày ngập ngừng trước cánh cổng của một ngôi nhà có giàn hoa giấy. Cổng hé mở, bà rất muốn đi vào nhưng bà cũng rất sợ khi phải đón nhận những câu xua đuổi quen thuộc.
Dịch giả Dương Tường có lời gửi gắm ý nghĩa trong buổi ra mắt sách Dị-nghị-luận|Đồng-chân-dung của cây bút mà ông cho là có phong cách hậu hiện đại rõ rệt: "Tôi chưa thích văn Đặng Thân nhưng quý và trọng. Đặng Thân luôn đi tìm cái khác, quyền được khác".
Nhân hội thảo quốc gia "Xây dựng chuẩn mực chính tả thống nhất trong nhà trường và trên các phương tiện truyền thông đại chúng" do hai trường đại học tại TP.HCM vừa phối hợp tổ chức, xin tản mạn đôi dòng để thấy sự phức tạp trong công việc cần thiết nhưng cũng đầy khó khăn này.
Bà Năm thẫn thờ ngồi thụp xuống bậc thềm góc tường nhà vệ sinh. Bà không thể ngờ bây giờ bà lâm vào hoàn cảnh đi chẳng được, ở lại không xong như thế này. Bà ở tận An Giang, bắt xe đò từ sớm tinh mơ để lên Sài Gòn cho kịp tận mắt nhìn thấy con gái bà nhận bằng cử nhân kinh tế…
Nó, con gái lớp Toán mạnh mẽ, hiếu thắng và có chút ngông nghênh. Hắn, con trai lớp Văn, lãng mạn, dịu dàng và chu đáo. Không biết từ khi nào xảy ra cái chuyện nghịch lý này, xưa nay con trai lớp Toán theo đuổi con gái lớp Văn là chuyện thường, nhưng điều ngược lại thì hy hữu lắm. Vậy mà hắn đã làm một việc hiếm hoi như vậy.